Cấy Nền là gì?

  Ở đâu đó trong cuộc sống, ta đôi khi được gặp gỡ những người ở vị trí khác hoàn toàn với ta. Ta cứ đắm đuối chạy theo họ, học theo cách họ ăn, cách họ mặc và cách họ sống trên bề mặt nổi của xã hội. Và sau đó lại bỡ ngỡ, bàng hoàng khi nhận ra rằng Idol của mình là người có nhân cách không đứng đắn hay đời tư không trong sạch. Rồi ta lại chênh vênh và tìm một đối tượng khác để học đòi và bắt chước theo họ. Bạn ơi, thật ra chúng ta cũng có một người bạn rất gần gũi bên cạnh mình và rất giỏi giang, nhưng người đó dường chưa nhận ra được giá trị của chính bản thân mình. Bạn có biết là ai không? Đừng nghi ngờ, khẳng định lên nào, ý tôi là chính bản thân bạn đó.

  Giá trị của con người nằm ở nhân sinh quan. Theo đạo Nho, giá trị của con người có ngũ thường bát đức. Ngũ thường là Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín. Bát đức là Hiếu, Đệ, Trung, Lễ, Nghĩa, Liêm và Sĩ. (Bạn có thể tìm hiểu thêm nếu chưa hiểu rõ nghĩa của Ngũ thường Bát đức, mình xin phép không nói thêm nhiều). Bạn có cảm thấy bản thân mình thiếu thốn một từ nào hay chưa làm trọn vẹn được điều nào không? Nếu có thì mình xin chúc mừng bạn, vì bạn biết cách nhìn nhận bản thân mình rồi, điều bạn cần là hành động và hướng theo cái Thiện mà tiến về phía trước thôi. Nhưng cũng sẽ có nhiều bạn, chưa chấp nhận quan sát lại bản thân và thẳng thắn với chính mình rằng mình thực sự thiếu sót gì, đâu là khuyết điểm của mình, và đâu là những gì mà mình đã từng học được từ vũ trụ. Chấp nhận khuyết điểm không đồng nghĩa với việc bạn thấp kém hay thua một ai cả, mà nó là bước đệm để bạn sửa chữa lại và cố gắng hoàn thiện bản thân. Cổ nhân có câu: Nhân vô thập toàn. Đừng sợ vì mình có khuyết điểm, mà hãy sợ rằng mình không đủ tinh mẫn để nhìn nhận khuyết điểm của chính ta. Cơ mà, bạn biết không, những giá trị được để lại từ thời Khổng tử trên rất quan trọng để hình thành nên người hiền tài, nó không cần bạn biết bạn là ai, chỉ cần bạn là thực sự mong muốn hướng về Chân Thiện Mỹ thì nhất định phải cố gắng từng ngày để thực hiện và áp dụng nó. Vì nó là giá trị chung và cốt lõi của con người, vậy đâu là giá trị của riêng bạn?

  Chúng ta là một điều đặc biệt vô giá mà vũ trụ đã tạo hoá nên. Nhưng giá trị của bạn phải đặt được đúng vị trí của mình, thì mới có thể phát huy hết tài năng của mình cũng như những thiên bẩm của bản thân. Khi giá trị của bạn đặt sai chỗ thì giống như bạn cho con cá leo cây hay bắt đại bàng phải học bơi vậy, kết quả thì chẳng có con nào làm tốt được vai trò của chúng trong tự nhiên cả. Nếu cho chúng thời gian vài nghìn năm để thích nghi, thì có lẽ chúng cũng sẽ làm được và làm tốt. Nhưng mà tuổi thọ của con người không cho phép mình làm điều đó. Vì vậy, chúng ta phải biết và luôn mong muốn tìm hiểu rằng mình là ai, mình cần gì, và mình nên làm gì để đặt vào đúng vị trí mà mình có thể phát huy tốt nhất, đem lại cho con người nhiều lợi ích nhất.

  Tại sao cây lại biết nó là cây, bạn nhỉ? Tại sao, ây biết mình cần phải bay? Tại sao Mặt trời biết nên toả sáng và mang năng lượng ấm áp cho chúng ta? Mà ta lại không biết mình là ai. Không, nói dối đấy. Rõ ràng nhất, bạn biết rõ hơn ai hết, bạn là ai, vì chắc chắn trong đời ít nhất một lần bạn được nghe người khác đánh giá khách quan về mình và người có thể quan sát bạn 24/24 chẳng ai ngoài bạn, linh hồn và cơ thể bạn. Và trái tim bạn, khối óc bạn chắc chắn biết rõ nhất bạn là ai. Thẳng thắn với chính mình hơn bạn nhé, dù bạn là ai, bạn thích hợp làm gì, thì điều quan trọng là bạn vẫn sẽ đặc biệt và đáng được trân trọng. Tập quan sát bản thân qua hành động, lời nói và suy nghĩ hằng ngày để tự đánh giá khách quan bạn là ai trên Cấy Nền Radio số Nghệ thuật tự khám phá chính mình cùng GS Phan Văn Trường.

  Mời bạn lắng nghe radio cùng thầy nhé:

  Bạn đã nhìn nhận mình một cách khách quan chưa? Đã sẵn sàng đối mặt với chính mình trong gương và nhìn nhận đầy đủ nhất về bản thân mình chưa? Thật ra có rất nhiều người yêu quý và nhìn nhận được giá trị của chúng ta nhiều hơn so với những chuyên môn hay kiến thức học vấn trong CV mang lại nhiều lắm. Nói thế, bạn sẽ hỏi khó lại mình: "Nếu nói như bạn thì mình học thêm các chuyên môn, chuyên ngành để sau này đi làm để làm gì nữa! Bạn đúng là vớ vẩn!" Mình cũng chỉ đang là sinh viên thôi, nên kinh nghiệm còn hạn hẹp lắm. Mình cũng từng đi làm thêm bạn ạ, một nơi mà chủ có hiềm khích với người Việt bọn mình lắm. Luôn cố ý mắng mình thế nọ thế kia, mình tủi thân nhiều, nên sau này mình tìm việc làm thường mình sẽ tìm người chủ quý mình, tạo môi trường cho mình học tập, trau dồi kĩ năng. Và mình nguyện ý học hỏi bất kể dù công việc đó có phải là chuyên ngành của mình hay không. Vì làm vậy mình thấy hạnh phúc, đi làm 8 tiếng một ngày, ở bên cạnh những người yêu quý mình và họ luôn chỉ dạy cho mình rất tận tình. Rồi khi tan làm về, thì gặp cô bạn thân thương cùng phòng kí túc xá, mình sẽ vui vẻ kể cho cậu ấy nghe rằng: Thế giới tốt đẹp biết bao, người tốt luôn luôn ở xung quanh mình v.v... - những câu chuyện tích cực và tiếp thêm động lực cho cả hai đứa nhóc lần đầu xa nhà xa quê hương đi một cái chớp mắt 3 năm liền.

  Có lẽ, do mình chưa trưởng thành chăng? Nên mình luôn thích tìm thứ hạnh phúc thật nhỏ bé xung quanh làm động lực, tìm những người yêu quý mình mà ở cạnh họ, và làm theo trái tim non nớt luôn sợ phải bị tổn thương của mình mách bảo. Thế giới người trưởng thành phức tạp quá, mình thấy có nhiều anh chị làm mãi một công việc, cả ngày ngồi nghe sếp mắng, rồi thì đồng nghiệp trách cứ, nhờ vả. Áp lực và bực tức cứ thay phiên chồng chéo lên nhau, để khi về nhà bên người yêu thương ta đang đợi cửa đón chờ, thì họ lại trút hết bực dọc vào những người yêu quý họ, quan tâm họ nhất trên cuộc đời này như ba mẹ, nửa kia hay con cái. Cuộc sống có quá nhiều áp lực đi, tại sao bỏ được lại không sớm buông bỏ bạn nhỉ? Nếu áp lực từ người khác lên chúng ta thì mình khó mà thay đổi, nhưng áp lực từ chính chúng ta thì tại sao ta lại phải miễn cưỡng bản thân tiếp tục? Bạn ạ, bạn sợ sao? Bạn đang sợ sẽ không tìm được công việc khác thích hợp với chuyên môn của mình? Bạn sợ sẽ bị thất bại? Nhưng, bạn đến với cuộc sống, cuộc đời này không phải là để trải nghiệm sao, cớ sao lại sợ. Ngã rồi thì phủi đất đứng lên. Thất bại thì lại có thể rút ra vài kinh nghiệm rồi dũng cảm tiếp tục kiên trì. Quan trọng là chúng ta luôn giữ tâm mình hạnh phúc và lạc quan mà đối mặt với đời không phải sao?

  Tôi tin chắc sẽ có người nhìn ra giá trị thật và cốt cách con người bạn, nhưng bạn phải cho họ cơ hội để tạo môi trường cho mình chứ, đúng không bạn? Hãy tạo giá trị với những người trân quý mình. Bằng cách nào? Bằng cách đồng hành với họ, nếu có ai thực sự trân quý bạn, và ngỏ ý mời bạn cùng họ làm một việc gì đó hay mời bạn sang công ty họ làm việc dù chức vụ không hề nằm trong chuyên môn hay lĩnh vực bạn biết. Cứ thử xem bạn nhỉ! Tôi có biết một kiến trúc sư tốt nghiệp ngành cầu đường bạn ạ, nếu bạn hỏi tôi, bây giờ người ấy ra sau thì tôi sẽ nói rằng: Thầy đã là một CEO cho vài tập đoàn thế kỉ của Pháp,là một cố vấn cho chính phủ Pháp, là một Giáo sư Đại Học tâm huyết với nghề đưa đò, và cũng là một tác giả với ba cuốn sách của một đời người. Chắc các bạn cũng không tin kinh nghiệm của tôi đâu, nhưng các bạn sẽ không thể không tin một người đã từng trải nhiều hơn chúng ta chia sẻ về CHUYÊN MÔN không bằng GIÁ TRỊ mà người với người tạo ra nhờ vào việc trân trọng và quý mến nhau. Cùng mình theo dõi tiếp Cấy Nền Radio số Cách tạo giá trị với những người trân quý mình.

  Mời bạn cùng lắng nghe radio: